sao vui logo

Tôi đau khổ vì dính vào tình yêu đồng tính

Thứ sáu, 25/08/2017 | 15:41 GMT+7

Tôi như người mất hồn cả tháng, suy nghĩ việc mình sinh ra để làm gì, mình không có hạnh phúc, chỉ muốn giải thoát cho nhẹ.

toi dau kho vi dinh vao tinh yeu dong tinh hinh anh 25859 737

Tôi 26 tuổi, sinh ra và lớn lên ở vùng quê nghèo thuộc miền Trung, trong quá trình học tôi luôn bị tâm lý đè nặng nên ra trường muộn mất 2 năm. Tính cách tôi theo bạn bè nhận xét là trung thực, đáng tin cậy, có phần vì bạn bè nhiều quá, nếu bạn tốt thì không sao, nhưng bạn xấu hại thì làm tôi suy nghĩ rất nhiều, ảnh hưởng tới cả công việc và cuộc sống.

Tôi có một tuổi thơ đầy sợ hãi vì bị một chú lớn tuổi bắt nạt dọa, khi thấy là phải chào, không hỏi là bị véo tai hoặc khắp người. Khi gặp người đó tôi rất sợ, lớn lên lại hay sợ đám đông, mãi lên đại học và tới khi đi làm mới cải thiện được. Tính nhút nhát thì trước đám đông tôi vẫn chưa thay đổi được. Trong suốt tuổi thơ và hồi cấp 3 tôi không dám yêu ai, cứ tới chỗ đám đông là sợ, các hoạt động của trường hoặc ở làng tôi đều không dám tham gia vì sợ bị trêu đùa, sợ xấu hổ. Tôi không dám quen một bạn gái nào, mọi người cứ trêu và nói tôi là gay. Tôi thu mình lại, tự ti bản thân và cố gắng học nhưng khi học lại không tập trung được.

May mắn thay là tôi đỗ một trường đại học ở Hà Nội. Khi đó ở lứa tuổi tôi, làng không ai đỗ, nhiều bạn cùng trang lứa chỉ học xong cấp 2 là nghỉ. Bố mẹ tự hào về tôi lắm, nhưng tôi vẫn rất buồn và không có một chút vui vẻ nào cả. Khi có chuyện gì tôi thường buồn, không thoát ra được, đã có lúc thời cấp 3 tôi bị trầm cảm nặng nhưng không ai biết. Học đại học, tôi quen rất nhiều người khi ở ký túc xá. Có bạn nữ thích tôi, còn tôi lại quá thật thà, nhút nhát, không dám cầm tay khi rủ các em ấy đi chơi. Tôi dần nhận ra khi ở gần bạn nam lại có cảm giác gì đó thích thú hơn. Tôi thử xem phim đồng giới và thấy thích.

Được tài trợ

Tôi thủ dâm rất nhiều, cơ thể luôn trong tình trạng mệt mỏi, làm việc gì cũng không tập trung. Tôi nhiều lần từ bỏ nhưng được vài hôm lại xem và lặp lại chuyện đó. Học đại học tôi thích vài người con trai ở chung phòng, nhưng chỉ là giấu trong lòng. Khi đi làm tôi đã gặp một bạn nam cạnh xóm, lâu ngày ở gần tôi thích bạn ấy. Trong một lần ngủ cùng, chúng tôi đã đi quá giới hạn, bạn là người chủ động. Tôi có vẻ chỉ thích người khác làm vậy với mình. Tôi mệt mỏi suy nghĩ rất nhiều, không biết mình có thích người cùng giới không.

Sau hôm đó bạn bảo xem như chưa có gì xảy ra, bạn đã có người yêu ở quê và muốn chấm dứt tại đây vì sắp cưới người bạn gái đó rồi. Tôi đau khổ rất nhiều, chúng tôi giờ gặp nhau không nói câu gì, cứ đi ngang qua như người dưng, tôi níu kéo cũng không được. Tôi như người mất hồn cả tháng, suy nghĩ việc mình sinh ra để làm gì, mình không có hạnh phúc, chỉ muốn giải thoát cho nhẹ nhõm, rồi lại nghĩ tới gia đình, bố mẹ, tôi lại vật vờ qua ngày và đã xin nghỉ việc ở đó.

Có lẽ tôi sẽ không yêu ai, hay tôi thử tìm hiểu và quen một người con gái xem sao? Tôi định chỉ tập trung vào sự nghiệp và học hết các khóa học về thanh nhạc. Tôi hát rất tốt, sẽ học thêm ngoại ngữ, sau đó định chuyển xuống Hà Nội. Tôi sẽ không yêu ai nữa, để trái tim mình ngủ yên, chỉ lo làm việc, lo cho sở thích cá nhân, vui chơi với bạn bè, lo cho bố mẹ. Tôi không biết có làm vậy được không. Xin mọi người cho lời khuyên chân thành.

Theo Vnexpess